31/12/2008

biết nghĩa*

tiết thu thầy ngã bệnh từ trần
cây cối đeo tang trắng rũ sân
động quan gia súc kêu thảm thiết
thương tiếc như người khóc chủ nhân

* phỏng ý văn Hồ Đình Nghiêm

30/12/2008

đêm mưa

nàng thả hồn đi rong vào nhạc
những xa xăm kỷ niệm tìm về
chàng vẽ hai người trong trí tưởng
quán nhạc đêm ngồi uống cà phê

29/12/2008

phòng khách HXS

nhà anh phòng khách kê hai tủ
tủ đựng rượu tủ đựng nước hoa
bạn cười nói vợ chồng hạnh phúc
vì anh trong uống chị ngoài xoa

27/12/2008

đêm 26

uống nửa chai cognac
say chếnh choáng hôn mê
đi lọt vào âm đạo
chàng quên mất lối về

26/12/2008

mở

mở mắt thấy ngày mới
mở cửa thấy tuyết rơi
mở kinh thấy chân pháp
mở tim thấy em ngồi

25/12/2008

ở phòng tranh

xem tranh thiếu nữ và hoa
bỗng chị gục mặt khóc òa vai anh
anh vuốt tóc chị dỗ dành
chị nói thiếu nữ trong tranh là mình
chị là người mẫu nữ sinh
còn người họa sĩ là tình nhân xưa
mậu thân khói lửa giao thừa
người ấy tử trận lúc vừa mới yêu

24/12/2008

chiều Starbucks

cà phê anh gọi hai ly
ly này anh uống ly kia để dành
cho người mắt đẹp long lanh
không cùng anh uống nơi thành phố xa

ly cà phê sữa đậm đà
uống trong tĩnh lặng chiều qua bình thường
bước về phố tuyết ngập đường
gặp con gái nghĩ đồng hương cười chào

buồn mình viễn xứ lao đao
mùa đông gió lạnh thấm vào trái tim
kéo cao cổ áo cười riêng
làm sao mua cái ngẫu nhiên gặp người

người không gặp được đành thôi
không gian lãng đãng mây trôi lững lờ
để cho mây dạt vào thơ
hơn trăm con chữ bơ phờ kéo mây

23/12/2008

lục bát hồng

em từ lục bát bước ra*
áo dài lụa bạch đôi tà gió lay
dáng người mình hạc xương mai
thơ anh viết thảo mấy bài lót chân

vào chùa hoa sứ trắng sân
nhặt lên một đóa ân cần gửi trao
môi em thắm nụ hồng đào
hồn anh trong giấc chiêm bao la đà

em từ lục bát bước ra
làm ngây ngất cõi thi ca lạ kỳ
vì em con gái nhu mì
anh yêu tha thiết từ khi tỏ tình

yêu em nhan sắc tôn vinh
câu thơ làm kiệu cung nghinh em ngồi
đời như gió thoảng mây trôi
tình sau ảo mộng vẫn bồi hồi tim

*câu thơ luân hoán

22/12/2008

hắn yêu

hắn yêu lúc như trâu hùng hục
lúc nhẹ nhàng như bướm vờn bay
nàng vẫn tin dù hắn nói dối
thề chỉ yêu nàng chẳng yêu ai

21/12/2008

open up

let tears drop into
your soul river, open up
let your feeling flows

20/12/2008

thus said

let your mind come forth
don’t try to fix it, thus said
the Diamond sutra

19/12/2008

nguyên cớ

hắn kể hắn đang học đệ tứ
cô giáo duyên năm đó mang bầu
cô thôi dậy hắn cũng bỏ học
bắt đầu làm thơ luyến ái câu

17/12/2008

phôi pha

dẫn vào tim mấy con đường tuyết
hồn lạnh đìu hiu giữa đêm đông
lật dở album hình ảnh cũ
thấy mắt em nhuốm ánh lửa hồng

tuổi thanh xuân yêu mà không ngỏ
khi nói yêu em đã lấy chồng
giờ năm tháng muối tiêu mái tóc
vầng trán khô nứt nẻ nhánh sông

bao năm tình như tro tàn nguội
chợt như khơi kỷ niệm ấm nồng
se sắt nhớ em buồn tự hỏi
em với chồng có hạnh phúc không

thấp thoáng hiện trong ly rượu chát
nét mặt em khả ái bềnh bồng
rượu uống phôi pha đêm quạnh vắng
còn nỗi buồn sao cứ mênh mông

16/12/2008

sãi điên

đêm trăng lạnh làm thơ đề bạt
nhan sắc em lan trắng ưu phiền
có bữa mơ cửa tùng say khướt
thơ đọc như là gã sãi điên

15/12/2008

thăm

bông tuyết phủ đầy lên nỗi nhớ
khoác áo manteau lội bão thăm
mượn em khăn tắm lau khô mặt
xong đến giường em gối ngực nằm

14/12/2008

như trẻ con

nhớ một ngày đông đi trượt tuyết
dốc xuống ngọn đồi bước trượt chân
em ngã kéo theo tôi ngã chúi
ôm nhau lăn như trẻ con lăn

13/12/2008

David says

touch soil, smell flowers
feel the wind, hear river flows
be one with nature

11/12/2008

trên gác

mân mê cúc bấm tay anh
đẩy ra mắng nhẹ em khanh khách cười
đút em một múi cam tươi
xong ngồi chăm chút sơn mười ngón tay

09/12/2008

mây trôi

mây trôi đâu vẩn vơ ở đó
nên người ta mắc chứng mộng mơ
mây trôi đi chẳng cần ai nhớ
nên người ta mắc bệnh mong chờ

07/12/2008

snowflakes

those crystal snowflakes
weigh heavy on my lost soul
during winter nights

06/12/2008

tranh bếp

mắm gừng, vịt luộc, tiết canh
phủi ruồi vợ lấy lồng bàn đậy che
ruồi bay lảo rảo vo ve
chồng ngồi hút thuốc lè phè đợi cơm

05/12/2008

sen

nằm bên em suốt buổi trưa
đưa tay sờ chỗ không mưa ướt nhèm
đẹp hồng như một đóa sen
khép chân em kẹp lời khen tôi vào

04/12/2008

tuyết ơi rơi đi

tuyết ơi rơi đi cho trắng phố
cho hoa nước bay lóa xóa đường
cho thiếu nữ quấn khăn quàng cổ
cho lạnh má hồng mắt ướt sương

tuyết ơi rơi đi phủ mặt đất
in những dấu giầy bước lang thang
làm cho quán vắng thêm thân mật
khách uống chỉ còn những tình nhân

tuyết ơi rơi đi cho ướt tóc
bước sát thêm líu ríu đường trơn
đêm lạnh cho tay vào trong ngực
ôm chặt người nhau uống môi hôn

tuyết ơi rơi đi đọng cửa sổ
nhà ai hắt ra bóng đứng buồn
tủ áo quần em còn chỗ trống
xin nhét giùm tôi nỗi cô đơn

03/12/2008

thơ ươn

có người ngồi bán cá ươn
nhà thơ hỏi giá mua luôn rổ về
hỏi sao than giọng não nề
làm thơ cách mạng dân chê không thèm

02/12/2008

này lậu

thơ có chữ, âm vận, cấu tứ
cách tân hay cổ điển tùy nghi
thơ có hồn thơ khác thơ ghép
nói xong sư xỏ dép phóng đi

01/12/2008

chiều xưa

chiều xưa em ngồi hát
lòng như đời thênh thang
tay thong thả bới tóc
gáy cổ cao trắng ngần

Blogger template 'Fly Away' designed by Ourblogtemplates.com   © 2008

Back to TOP